Giọng Út Trà Ôn đoái theo cái rớt hơi của người thiếu nữ
ấm chàng ràng mé kinh
đuôi mắt làm dở dang
ta xếp một đoàn người lữ thứ
thôi thì u xang xừ
vọc tay vào muối
nước hoà tan
câu hát cũ
rồi mang
Đoàn lữ thứ kêu bài thơ
-thơ sẽ Cần Thơ
hai đứa yêu nhau quăng dây câu cá lóc
chiều
em còn lén
dám kéo ngực áo lên
Cái câu “qua Phụng Hiệp nước nổi trăng lên...”
giọng Út Trà Ôn có người trai dám giữ
mái chèo xuôi là ngất theo tiếng nhớ
cô nhỏ ngồi buồn xo
lấy lá cải hụp hờ
Cần Thơ
tôi cam đoan một năm sau
thương về bến sau có người bến lở
câu hát nào mà ghé lại thuyền ơi.
Saigon tháng 9/2005