Bầy bồ công anh xua nhau đi tìm em
sao xa 300 cây số mà chúng về đây được
saxo trong chiều thay mưa làm ướt đẫm
tường vôi trước mặt trắng phau phau
Chúng bám vào cửa, kêu ê nhau
người đàn ông này là một tay biết nhớ
rất bận bịu
trong cô đơn, tiếng thở
anh núp vào chăn, nhìn bụi mịt mờ
Ong bướm cũng về nhắc chuyện xưa
nỗi buồn cũng biết làm ủy nhiệm
và tay em, tối nào làm gối êm
nay cánh vạc chìm vào trời khác
Bồ công anh phù ra từ môi bay lên trời mà hát
đời lãng du
để Saigon có kẻ mua đất
trồng tự do, buồn vui, nhớ nhung
đổ vào trong lọ
để cuối ngày bần thần
lá mọc gân.
Saigon, 11/2006