rồi em sẽ quên anh nhanh chóng
cánh Bồ công anh lạc gió trượt xuống cầu
cánh nhỏ xíu làm sao đồng vọng nổi
ta bắt đầu xa lạ những bờ sông
khi đã quên...thì tức là không nhớ
nỗi buồn đó chín mươi phần áp đảo
ta giàu gì mà đòi bắt nợ thơ
ta là gì mà đòi mắc nợ nhau
tay thiếu tay cũng không cần nắm
trời đổ mưa ngó dù đỏ nằm chờ
đỏ nhức mắt, chẳng dám cầm ra phố
bạc bẽo một mình lê dưới nước cũng phô
sáng ngủ dậy hoa gì mà rạng rỡ?
à, rạng đông nở giữa mùa đông
trời đất biết rằng ta cô đơn lắm
mười phần trăm còn lại cũng mọc mầm.
12/2006